Dưới ánh đèn đường mờ ảo, gió lạnh gào thét khắp đường, liều mạng kéo lê quần áo của chú hề. Chỉ có chú hề một mình khiêu vũ trên đường phố, dòng sông phía sau lay động trong gió mạnh, như thể có tiếng cười vang lên.
Cái miệng to màu đỏ tươi cười như sắp nổ tung, đôi mắt sâu thẳm khiến người ta không dám nhìn thẳng, chiếc mũi tròn đỏ bừng đập theo cả cơ thể. Mọi thứ thật kì lạ, và chú hề im lặng bên cạnh trông dễ thương hơn nhiều.Một số người qua đường vội vã rời đi, trong khi những người khác ở lại và cổ vũ. Khán giả tốt nhất chắc chắn là trẻ em.Chú hề vẫn nhảy xung quanh, thực hiện nhiều động tác đáng kinh ngạc, hoặc lấy một quả bóng ra và ném lên, rồi rơi xuống đất và mọi người bắt đầu cười phá lên.Dù sao đi nữa, chú hề nhận được tiếng cười đã thành công.
Vào ngày này, có một cô bé đến gặp chú hề một mình. Cô ấy trông có vẻ u sầu và đứng im trước mặt chú hề.Chú hề ngay lập tức trở nên tràn đầy năng lượng và bắt đầu chơi lại với đồ chơi của mình. Quả bóng đồ chơi quay mạnh đến nỗi tay cậu bé bị đau. Anh lấy ra một chiếc kèn nhỏ và thổi cho đến khi miệng khô khốc.Cô bé nắm lấy chiếc váy bằng cả hai tay và nhìn cô bằng đôi mắt to.Chú hề bước đến gần cô bé và ngồi xổm xuống, dùng hai tay giữ khóe miệng cô bé. Cái miệng to màu đỏ trải ra thành hình vòng cung trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô.Cô bé vặn vẹo ngả người ra sau, chú hề đẩy chiếc mũi tròn đỏ bừng của cô lên trên, giống như một viên kẹo ngọt ngào.Cô bé cuối cùng cũng mỉm cười.
Kể từ đó, cô bé ngày nào cũng đến xem chú hề biểu diễn và chú hề luôn cố gắng hết sức để chọc cô cười.
Lần này cô bé đến rất muộn, chú hề đã biểu diễn xong và chuẩn bị rời đi.Anh nhìn cô bé, người vẫn nhìn anh chằm chằm như mọi khi.Thế là anh mời cô bé ngồi cạnh mình. Chú hề vẫn ngồi xổm xuống trước mặt anh và kể cho cô nghe một câu chuyện.Câu chuyện diễn ra như thế này:
Đã từng có một chú hề trên con phố này. Anh biểu diễn trên đường phố mỗi ngày, nhưng màn trình diễn vụng về và buồn tẻ của anh không khiến những người qua đường xung quanh bật cười.Anh quyết định làm điều đó vào ngày cuối cùng và vứt bỏ chiếc mặt nạ nếu không thể làm ai cười.Vào ngày này, như thường lệ, chú hề biểu diễn cả ngày nhưng vẫn không có ai để hắn cười. Đúng lúc anh chuẩn bị ném quả bóng cuối cùng và về nhà.Rất tiếc, anh ấy đã ném quả bóng vào mặt khiến anh ấy càng bực bội hơn.Đột nhiên tiếng cười của người phụ nữ bên cạnh vang lên, âm thanh mà có lẽ anh sẽ không bao giờ quên.Một người phụ nữ mặc áo đỏ đứng gần đó bịt miệng, nhìn anh cười lớn.
Chú hề vẫn đang biểu diễn trên đường phố, mặc dù không có người qua đường nào cười vì anh ta, nhưng cứ vài ngày anh ta sẽ nghe thấy tiếng cười quen thuộc bên tai.Họ dần dần trở nên quen thuộc với nhau. Ngày hôm đó chú hề tặng cô một con búp bê hề và cô đã nhận lấy.Họ ngồi trò chuyện và cuối cùng Joker cũng cởi mặt nạ ra. Người phụ nữ có vẻ hơi khó chịu với điều đó, nhưng cô ấy vẫn mỉm cười.
Chú hề đã biểu diễn hết mình vì nghe được tiếng cười khó quên.
Kể xong câu chuyện, tóc chú hề rối tung trong gió chiều, cô bé luôn mỉm cười.Chú hề từ từ tháo mặt nạ ra. Lúc này, cô gái sững người, dùng hai tay nắm chặt váy rồi bật khóc.
Chú hề cũng choáng váng. Anh ấy lúng túng như khi biểu diễn nên phải nhếch khóe miệng lên và cố gắng mỉm cười.
Cô bé khóc lóc bỏ chạy và chú hề không bao giờ gặp lại cô nữa.
Chú hề bắt đầu biểu diễn trên đường phố từ rất sớm. Ánh nắng sớm chiếu vào anh, cái miệng đỏ tươi của anh dường như bật cười.Dòng sông bên ngoài chảy chậm rãi, khuôn mặt tươi cười của búp bê hề đỏ rực trong nước, được ánh mặt trời chiếu sáng.