Trên những con phố ngập ánh đèn neon, tôi nghe thấy nhịp đập của thành phố,
Nó nhảy múa theo từng tiếng huýt sáo và từng bước đi vội vã.
Đây là nơi đầy mộng mơ và cô đơn,
Chúng ta đang tìm kiếm ánh sáng cho riêng mình trong bóng tối của những tòa nhà chọc trời.
Tàu điện ngầm gầm rú, mang theo mệt mỏi và hy vọng,
Những gương mặt trong xe tuy lạ mà quen,
Mỗi người là một cuốn sách chứa đầy những câu chuyện và bí mật,
Nhưng trong đám đông, họ giữ khoảng cách an toàn nhất.
Những tòa nhà cao tầng, giống như những con thú khổng lồ trong rừng,
Họ đứng đó, im lặng và hùng vĩ,
Trong vòng tay họ, giấc mơ của chúng ta bị siết chặt,
Nhưng anh ấy đang tìm kiếm những ngôi sao của riêng mình trên bầu trời đêm.
Thành phố, em là bài thơ của anh,
Từng viên gạch ngói là lời tôi viết,
Anh đang ở trong vòng tay em, cảm nhận nhịp tim em
Chúng ta đang tìm thấy nhịp điệu chung trong hơi thở của nhau.
Tương lai là kế hoạch chi tiết của bạn,
Hay đó là sự tưởng tượng của tôi?
Trong thời đại bất ổn này,
Làm sao chúng ta tìm được đường đến ngày mai?
Bản thân, trong gương, trong đám đông,
Nó giống như một chiếc lông vũ trong gió, nhẹ nhàng và thất thường,
Chúng ta đang tìm kiếm, chúng ta bị lạc,
Cho đến khi ánh đèn thành phố soi sáng câu trả lời trong trái tim tôi.
Bài thơ của thành phố hiện đại là một phong trào còn dang dở.
Chúng ta ở trong đó, chơi giai điệu của riêng mình,
Dù cô đơn hay ồn ào,
Tất cả chúng ta đều ở đây, viết nên những chương của riêng mình.